February 19 2016

[Free Download] English Pronunciation In Use Intermediate (audio+pdf)

Bộ sách (gồm pdf + audio) cực hay về cách phát âm của trường đại học Cambridge:

hancock-english-pronunciation-in-use-intermediate1

Tiêu đề sách: Cambridge – English Pronunciation In Use
Trình độ: Intermediate
Thể loại: Book (pdf), Audio Book (mp3)
Tác giả: Mark Hancok

Download: (Click & Download; Password giải nén: tienganh30.com)

Giới thiệu về bộ sách:

English Pronunciation in Use là sách gối đầu giường của rất nhiều bạn trẻ muốn học phát âm Tiếng Anh một cách bài bản. Tất cả các bài học được hỗ trợ tài liệu audio có sẵn trong định dạng cassette hoặc đĩa CD. Tài liệu âm thanh có sử dụng một giọng Anh chuẩn cho các bài tập.

English Pronunciation in Use thực sự là một tài liệu tham khảo lý thú giúp các học viên ở trình độ trung cấp hoặc cao hơn thực hành khả năng phát âm tiếng Anh của mình. Ngoài ra, English Pronunciation in Use có thể được sử dụng bởi người học cá nhân, hoặc làm tài liệu giảng dạy trên lớp. Cuốn sách tập trung vào cách phát âm, luyện nghe cũng như nói, đồng thời bao gồm cả phần thực hành tiếp thu rất hiệu quả.

English Pronunciation in Use có 60 bài học được cung cấp, do đó người dùng dể dàng sử dụng với các điểm phát âm chính được trình bày trên trang bên trái và một loạt các bài tập đi kèm ở trang bên phải. Trong sách English Pronunciation in Use cũng có một phần tài liệu tham khảo hữu ích bao gồm các ký hiệu âm vị và các cặp âm thanh, kiểm tra tự chẩn đoán, hướng dẫn cho người nói các ngôn ngữ cụ thể và chú giải.

nguồn tienganh30.com

1,360 total views, no views today

February 7 2016

Birbal caught the Thief – Birbal bắt trộm

Once a rich merchant’s house was robbed. The merchant suspected that the thief was one of his servants. So he went to Birbal and mentioned the incident. Birbal went to his house and assembled all of his servants and asked that who stole the merchant’s things. Everybody denied.

Birbal thought for a moment, then gave a stick of equal length to all the servants of the merchant and said to them that the stick of the real thief will be longer by two inches tomorrow. All the servants should be present here again tomorrow with heir sticks.

All the servants went to their homes and gathered again at the same place the next day. Birbal asked them to show him their sticks. One of the servants had his stick shorter by two inches. Birbal said, “This is your thief, merchant.”

Later the merchant asked Birbal, “How did you catch him?” Birbal said, “The thief had already cut his stick short by two inches in the night fearing that his stick will be longer by two inches by morning.”

Moral: Truth will always Prevail.

Dịch bởi Huynh ICT

Một lần  trong ngôi nhà của một thương gia giàu có đã bị trộm. Thương gia đã nghi ngờ kẻ trộm là một trong những người hầu của mình. Vì vậy, ông đến gặp Birbal và đề cập vụ việc. Birbal đế n nhà của thương gia và tập hợp tất cả các người hầu lại. Ngài hỏi rằng ai đã lấy trộm những thứ trong nhà thương gia. Mọi người đều từ chối.

Birbal suy nghĩ một lúc, sau đó cho một cây gậy dài bằng nhau cho tất cả các người hầu này và nói với họ rằng đây là cây gậy của kẻ trộm nó sẽ dài hơn 2 inch vào sáng ngày mai. Tất cả các người phải có mặt ở đây vào ngày mai với chiếc gậy này.

Tất cả những người hầu về nhà của họ và ngay hôm sau họ đã tập trung lại ở vị trí như đã hẹn. Birbal yêu cầu họ để cho ông ta gậy của họ. Một trong những người hầu có cây gậy của mình ngắn hơn 2 inch. Birbal nói, “Đây chính là tên trộm, thương gia.”

Sau đó các thương gia hỏi Birbal, “Làm thế nào mà bạn bắt anh ta?” Birbal nói, “Kẻ trộm đã cắt cây gậy ngắn lại 2 inch trong đêm vì sợ rằng cây gậy của mình sẽ dài hơn 2 inch vào buổi sáng.”

Bài học: Sự thật sẽ luôn luôn Thắng.

315 total views, no views today

January 19 2016

Think before you judge – Hãy nghĩ trước khi đánh giá ai đó

A doctor entered the hospital in hurry after being called in for an urgent surgery. He answered the call asap, changed his clothes and went directly to the surgery block.  He found the boy’s father pacing in the hall waiting for the doctor.

On seeing him, the father yelled, “Why did you take all this time to come? Don’t you know that my son’s life is in danger? Don’t you have any sense of responsibility?”

The doctor smiled and said, “I am sorry, I wasn’t in the hospital and I came as fast as I could after receiving the call and now, I wish you’d calm down so that I can do my work”.

“Calm down?! What if your son was in this room right now, would you calm down? If your own son dies while waiting for doctor than what will you do??” said the father angrily.  The doctor smiled again and replied, “We will do our best by God’s grace and you should also pray for your son’s healthy life”.

“Giving advises when we’re not concerned is so easy” Murmured the father.

The surgery took some hours after which the doctor went out happy, “Thank goodness! your son is saved!” And without waiting for the father’s reply he carried on his way running by saying, “If you have any questions, ask the nurse”.

“Why is he so arrogant? He couldn’t wait some minutes so that I ask about my son’s state” Commented the father when seeing the nurse minutes after the doctor left.  The nurse answered, tears coming down her face, “His son died yesterday in a road accident, he was at the burial when we called him for your son’s surgery.  And now that he saved your son’s life, he left running to finish his son’s burial.”

Moral: Never judge anyone because you never know how their life is and what they’re going through.

Dịch bởi Huynh ICT

Một bác sĩ vội vàng vào bệnh viện sau khi nhận được cuộc gọi cần ông phẫu thuật khẩn cấp, ông nhận lời ngay và thay đổi trang phục đi tới thẳng khoa cấp cứu. Ông tới và thấy cha cậu bé đang vội bước trong sảnh để chờ ông.
Khi nhìn thấy ông, người cha hét lên.” Tại sao giờ này ông mới đến Ông có biết là con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? Ông không có ý thức trách nhiệm gì cả.
Bác sĩ mỉm cười và nói, “Tôi xin lỗi, tôi đã không ở bệnh viện và tôi đã đến nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Tôi mong bác bình tĩnh vì tôi có thể làm công việc này.
“Bình tĩnh? Sẽ như thế nào nếu con ông trong căn phòng này bây giờ, Ông có bình tĩnh được không? Nếu con ông chết trong khi đợi bác sĩ hơn cái điều mà ông sẽ làm? Ông bố tức giận nói.

Người bác sĩ mỉm cười lại và trả lời. ” Chúng tôi sẽ cố hết sức mình bằng tình yêu thương của chúa và chú nên cầu nguyện cho con trai có cuộc sống khỏe mạnh đi.”
“Những lời khuyên của ông khi chúng tôi không quan tâm thì dễ lắm.”  Ông bố thì thầm.
Ca phẫu thuật tốn 2 giờ đồng hồ, sau đó bác sĩ ra với vẻ mặt hạnh phúc “Ơn chúa! con ông đã được cứu!” và không phải chờ lời đáp của người cha, ông chạy về theo con đường của mình và nói “nếu ông có bất cứ câu hỏi gì, hãy hỏi y tá”
“Tại sao ông ấy kiêu ngạo quá vậy? Ông ấy không chờ thêm chút nữa để tôi hỏi thêm về tình trạng của con trai tôi”
người cha trả lời khi nhìn thấy ý tá sau lúc bác sĩ rời đi. Y tá trả lời, những giọt nước mắt lăn trên mặt cô. “Con trai ông ấy đã mất hôm qua vì bị tai nạn trên đường, Ông ấy đã ở nơi chôn cất con mình khi chúng tôi gọi cấp cứu cho con ông. Và bây giờ ông ấy đã cứu con ông rồi đấy, Ông chạy vội như vậy để về hoàn tất việc chôn cất cho con ông ấy.

Bài học: đừng bao giờ đánh giá bất cứ ai mà bạn không bao giờ biết về cuộc sống của họ và những gì họ đang trải qua.

521 total views, no views today

January 15 2016

Pencil and Eraser – Bút chì và cục tẩy

Pencil: I’m sorry
Eraser: For what? You didn’t do anything wrong.
Pencil: I’m sorry because you get hurt because of me. Whenever I made a mistake, you’re always there to erase it. But as you make my mistakes vanish, you lose a part of yourself. You get smaller and smaller each time.

Eraser: That’s true. But I don’t really mind. You see, I was made to do this. I was made to help you whenever you do something wrong. Even though one day, I know I’ll be gone and you’ll replace me with a new one, I’m actually happy with my job. So please, stop worrying. I hate seeing you sad.
I found this conversation between the pencil and the eraser very inspirational. Parents are like the eraser whereas their children are the pencil. They’re always there for their children, cleaning up their mistakes. Sometimes along the way, they get hurt, and become smaller / older, and eventually pass on. Though their children will eventually find someone new (spouse), but parents are still happy with what they do for their children, and will always hate seeing their precious ones worrying, or sad. All my life, I’ve been the pencil. And it pains me to see the eraser that is my parents getting smaller and smaller each day. For I know that one day, all that I’m left with would be eraser shavings and memories of what I used to have.
“We never know the love of our parents for us till we have become parents.”
Dịch
Bút chì và cục tẩy
Bút chì: Mình xin lỗi
Cục tẩy: Vì cái gì chứ? Cậu có làm gì sai đâu.
Bút chì: Mình xin lỗi vì cậu phải chịu đau đớn vì mình. Bất cứ khi nào mình gây ra lỗi, cậu luôn ở đó để sửa sai giúp mình. Nhưng khi cậu làm biến mất những lỗi của mình, cậu cũng mất đi một phần của chính cậu. Cậu nhỏ dần đi sau mỗi lần như thế.
Cục tẩy: Đúng vậy. Nhưng mình thực sự chẳng lấy làm phiền. Cậu thấy đấy, mình được tạo ra để làm công việc đó mà. Mình được tạo ra để giúp cậu bất cứ khi nào cậu làm sai điều gì. Mặc dù một ngày nào đó, mình biết mình sẽ biến mất và cậu sẽ thay thế mình bằng một cục tẩy mới, mình thực sự hạnh phúc với nhiệm vụ của mình. Vì thế, làm ơn đừng lo cho mình. Mình không thích thấy cậu buồn.
Tôi đã tìm thấy cuộc hội thoại đầy cảm xúc trên đây giữa bút chì và cục tẩy. Những người làm cha mẹ cũng giống như cục tẩy trong khi con cái chính là bút chì. Cha mẹ luôn có mặt để sửa chữa những sai lầm của con cái. Đôi khi trên chặng đường đó, cha mẹ phải chịu đau đơn và nhỏ đi/ già đi, và thậm chí qua đời. Và dù con cái họ cuối cùng tìm được một ai đó mới (vợ hoặc chồng), nhưng cha mẹ vẫn luôn hạnh phúc với những gì họ làm cho con mình, và không khi nào muốn thấy những đứa con thân yêu của mình phải lo lắng hay bồn phiền. Suốt cuộc đời mình, tôi đa luôn là một cây bút chì và thật đau lòng khi thấy cục tẩy là cha mẹ mình hàng ngày cứ hao mòn dần đi. Tôi biết rằng một ngày nào đó, tất cả những gì còn lại với tôi sẽ chỉ là những vụn tẩy và những kỷ niệm đã từng có.
“Chúng ta không bao giờ biết hết tình yêu thương cha mẹ dành cho chúng ta cho đến khi chúng ta trở thành người cha, người mẹ”.

 

504 total views, no views today

January 14 2016

Love story – Câu chuyện tình yêu

Once upon a time, there was an island where all the feelings lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all repaired their boats and left.
Love wanted to persevere until the last possible moment. When the island was almost sinking, Love decided to ask for help. Richness was passing by Love in a grand boat. Love said, “Richness, can you take me with you?” Richness answered, “No, I can’t. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you.”
Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel, “Vanity, please help me!” “I can’t help you Love. You are all wet and might damage my boat.” Vanity answered.
Sadness was close by so Love asked for help, “Sadness, let me go with you.” “Oh….Love, I am so sad that I need to be by myself!”
Happiness passed by Love too, but he was so happy that she did not even hear when Love called her!
Suddenly, there was a voice, “Come Love, I will take you.” It was an elder. Love felt so blessed and overjoyed that he even forgot to ask the elder his name. When they arrived at dry land, the elder went his own way.
Love realizing how much he owed the elder and asked Knowledge, another elder, “Who helped me?” “It was Time,” Knowledge answered. “Time?” asked Love. “But why did Time help me?” Knowledge smiled with deep wisdom and answered, “Because, only Time is capable of understanding how great Love is.”

Dịch:

Ngày xửa ngày xưa có một hòn đảo là nơi trú ngụ của tất cả các cảm xúc: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và tất cả những cảm xúc khác gồm cả Tình yêu. Vào một ngày nọ, các cư dân trên đảo được thông báo rằng hòn đảo sẽ bị chìm. Tất cả mọi người đều chuẩn bị rời đi chỉ riêng Tình yêu vẫn muốn ở lại tới giây phút cuối cùng.Khi hòn đảo hầu như đã chìm hẳn, Tình yêu mới quyết định tìm người giúp. Lúc đó anh chàng Giàu có ngang qua trên một con tàu lớn. Tình yêu gọi “Anh Giàu có ơi, anh làm ơn cho Tình yêu đi cùng được không?”. “Tình yêu, tôi không thể. Con tàu của tôi chứa đầy vàng bạc, không còn chỗ cho Tình yêu nữa.” Tình yêu quay sang cầu cứu anh Phù phiếm cũng vừa ngang qua trên một con tàu lộng lẫy . “Hãy giúp em, anh Phù phiếm!”. “Không, anh không thể, Tình yêu. Em ướt sũng thế kia sẽ làm hỏng con tàu xinh đẹp của anh mất” . Phù Phiếm trả lời.Khi Nỗi buồn đi qua, Tình yêu lại nhờ giúp đỡ. “Nội buồn ơi, cho Tình yêu đi cũng được không?” “Oh, Tình yêu… tôi đang buồn đến mức chỉ muốn ở một mình thôi.”Hạnh phúc cũng đi ngang qua nhưng cô ấy đang hạnh phúc đến mức không nghe thấy lời cầu cứu của Tình yêu.Bỗng nhiên một giọng nói vang lên:”Hãy đi cũng ta, Tình yêu.” Đó là một người đã đứng tuổi. Tình yêu đắm chìm trong vui sướng và may mắn đến quên việc hỏi tên người đàn ông đó. Khi tới một vùng đất khô ráo, người đàn ông đó đã đi mất. Tình yêu cảm thấy mắc nợ người đàn ông đã cứu giúp mình quá nhiều, cô tìm hỏi Tri thức, một người lớn tuổi khác “Ai đã cứu cháu hả bác?”. “Thời gian đấy.” Tri thức trả lời. “Nhưng tại sao Thời gian lại giúp cháu hả bác?” Tình yêu hỏi. “Bởi vì chỉ có Thời gian mới hiểu được Tình yêu tuyệt diệu đến thế nào.” Tri thức trả lời với nụ cười thông thái trên môi.

422 total views, no views today