January 15 2016

Pencil and Eraser – Bút chì và cục tẩy

Pencil: I’m sorry
Eraser: For what? You didn’t do anything wrong.
Pencil: I’m sorry because you get hurt because of me. Whenever I made a mistake, you’re always there to erase it. But as you make my mistakes vanish, you lose a part of yourself. You get smaller and smaller each time.

Eraser: That’s true. But I don’t really mind. You see, I was made to do this. I was made to help you whenever you do something wrong. Even though one day, I know I’ll be gone and you’ll replace me with a new one, I’m actually happy with my job. So please, stop worrying. I hate seeing you sad.
I found this conversation between the pencil and the eraser very inspirational. Parents are like the eraser whereas their children are the pencil. They’re always there for their children, cleaning up their mistakes. Sometimes along the way, they get hurt, and become smaller / older, and eventually pass on. Though their children will eventually find someone new (spouse), but parents are still happy with what they do for their children, and will always hate seeing their precious ones worrying, or sad. All my life, I’ve been the pencil. And it pains me to see the eraser that is my parents getting smaller and smaller each day. For I know that one day, all that I’m left with would be eraser shavings and memories of what I used to have.
“We never know the love of our parents for us till we have become parents.”
Dịch
Bút chì và cục tẩy
Bút chì: Mình xin lỗi
Cục tẩy: Vì cái gì chứ? Cậu có làm gì sai đâu.
Bút chì: Mình xin lỗi vì cậu phải chịu đau đớn vì mình. Bất cứ khi nào mình gây ra lỗi, cậu luôn ở đó để sửa sai giúp mình. Nhưng khi cậu làm biến mất những lỗi của mình, cậu cũng mất đi một phần của chính cậu. Cậu nhỏ dần đi sau mỗi lần như thế.
Cục tẩy: Đúng vậy. Nhưng mình thực sự chẳng lấy làm phiền. Cậu thấy đấy, mình được tạo ra để làm công việc đó mà. Mình được tạo ra để giúp cậu bất cứ khi nào cậu làm sai điều gì. Mặc dù một ngày nào đó, mình biết mình sẽ biến mất và cậu sẽ thay thế mình bằng một cục tẩy mới, mình thực sự hạnh phúc với nhiệm vụ của mình. Vì thế, làm ơn đừng lo cho mình. Mình không thích thấy cậu buồn.
Tôi đã tìm thấy cuộc hội thoại đầy cảm xúc trên đây giữa bút chì và cục tẩy. Những người làm cha mẹ cũng giống như cục tẩy trong khi con cái chính là bút chì. Cha mẹ luôn có mặt để sửa chữa những sai lầm của con cái. Đôi khi trên chặng đường đó, cha mẹ phải chịu đau đơn và nhỏ đi/ già đi, và thậm chí qua đời. Và dù con cái họ cuối cùng tìm được một ai đó mới (vợ hoặc chồng), nhưng cha mẹ vẫn luôn hạnh phúc với những gì họ làm cho con mình, và không khi nào muốn thấy những đứa con thân yêu của mình phải lo lắng hay bồn phiền. Suốt cuộc đời mình, tôi đa luôn là một cây bút chì và thật đau lòng khi thấy cục tẩy là cha mẹ mình hàng ngày cứ hao mòn dần đi. Tôi biết rằng một ngày nào đó, tất cả những gì còn lại với tôi sẽ chỉ là những vụn tẩy và những kỷ niệm đã từng có.
“Chúng ta không bao giờ biết hết tình yêu thương cha mẹ dành cho chúng ta cho đến khi chúng ta trở thành người cha, người mẹ”.

 

799 total views, no views today

January 14 2016

Love story – Câu chuyện tình yêu

Once upon a time, there was an island where all the feelings lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all repaired their boats and left.
Love wanted to persevere until the last possible moment. When the island was almost sinking, Love decided to ask for help. Richness was passing by Love in a grand boat. Love said, “Richness, can you take me with you?” Richness answered, “No, I can’t. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you.”
Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel, “Vanity, please help me!” “I can’t help you Love. You are all wet and might damage my boat.” Vanity answered.
Sadness was close by so Love asked for help, “Sadness, let me go with you.” “Oh….Love, I am so sad that I need to be by myself!”
Happiness passed by Love too, but he was so happy that she did not even hear when Love called her!
Suddenly, there was a voice, “Come Love, I will take you.” It was an elder. Love felt so blessed and overjoyed that he even forgot to ask the elder his name. When they arrived at dry land, the elder went his own way.
Love realizing how much he owed the elder and asked Knowledge, another elder, “Who helped me?” “It was Time,” Knowledge answered. “Time?” asked Love. “But why did Time help me?” Knowledge smiled with deep wisdom and answered, “Because, only Time is capable of understanding how great Love is.”

Dịch:

Ngày xửa ngày xưa có một hòn đảo là nơi trú ngụ của tất cả các cảm xúc: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và tất cả những cảm xúc khác gồm cả Tình yêu. Vào một ngày nọ, các cư dân trên đảo được thông báo rằng hòn đảo sẽ bị chìm. Tất cả mọi người đều chuẩn bị rời đi chỉ riêng Tình yêu vẫn muốn ở lại tới giây phút cuối cùng.Khi hòn đảo hầu như đã chìm hẳn, Tình yêu mới quyết định tìm người giúp. Lúc đó anh chàng Giàu có ngang qua trên một con tàu lớn. Tình yêu gọi “Anh Giàu có ơi, anh làm ơn cho Tình yêu đi cùng được không?”. “Tình yêu, tôi không thể. Con tàu của tôi chứa đầy vàng bạc, không còn chỗ cho Tình yêu nữa.” Tình yêu quay sang cầu cứu anh Phù phiếm cũng vừa ngang qua trên một con tàu lộng lẫy . “Hãy giúp em, anh Phù phiếm!”. “Không, anh không thể, Tình yêu. Em ướt sũng thế kia sẽ làm hỏng con tàu xinh đẹp của anh mất” . Phù Phiếm trả lời.Khi Nỗi buồn đi qua, Tình yêu lại nhờ giúp đỡ. “Nội buồn ơi, cho Tình yêu đi cũng được không?” “Oh, Tình yêu… tôi đang buồn đến mức chỉ muốn ở một mình thôi.”Hạnh phúc cũng đi ngang qua nhưng cô ấy đang hạnh phúc đến mức không nghe thấy lời cầu cứu của Tình yêu.Bỗng nhiên một giọng nói vang lên:”Hãy đi cũng ta, Tình yêu.” Đó là một người đã đứng tuổi. Tình yêu đắm chìm trong vui sướng và may mắn đến quên việc hỏi tên người đàn ông đó. Khi tới một vùng đất khô ráo, người đàn ông đó đã đi mất. Tình yêu cảm thấy mắc nợ người đàn ông đã cứu giúp mình quá nhiều, cô tìm hỏi Tri thức, một người lớn tuổi khác “Ai đã cứu cháu hả bác?”. “Thời gian đấy.” Tri thức trả lời. “Nhưng tại sao Thời gian lại giúp cháu hả bác?” Tình yêu hỏi. “Bởi vì chỉ có Thời gian mới hiểu được Tình yêu tuyệt diệu đến thế nào.” Tri thức trả lời với nụ cười thông thái trên môi.

733 total views, no views today

January 9 2016

Lesson Learned – Bài học của bố

One day, the father of a very wealthy family took his son on a trip to the country with the express purpose of showing him how poor people live.  They spent a couple of days and nights on the farm of what would be considered a very poor family.

On their return from their trip, the father asked his son, “How was the trip?”

“It was great, Dad.”

“Did you see how poor people live?” the father asked.

“Oh yeah,” said the son.

“So, tell me, what did you learn from the trip?” asked the father.

The son answered: “I saw that we have one dog and they had four. We have a pool that reaches to the middle of our garden and they have a creek that has no end. We have imported lanterns in our garden and they have the stars at night. Our patio reaches to the front yard and they have the whole horizon.

“We have a small piece of land to live on and they have fields that go beyond our sight.

“We have servants who serve us, but they serve others. We buy our food, but they grow theirs.

“We have walls around our property to protect us, they have friends to protect them.”

The boy’s father was speechless.

Then his son added, “Thanks Dad for showing me how poor we are.”

Moral:  Love, Unity, Care, Satisfaction is richer than any comfort money gives.

Dịch bởi Huynh ICT

Một ngày nọ, người bố trong một gia đình giàu có dẫn con trai mình đến một đất nước với mục đích cho con thấy người nghèo sống ra sao. Họ dành vài ngày ở nông trại nơi được quản bởi một gia đình rất nghèo.
Khi trở về từ chuyến đi, người bố hỏi con mình:

-“con thấy chuyến đi này thế nào?”
-“Thật tuyệt bố ạ”. người con nói.
-“Con có thấy người nghèo sống ra sao không?” người bố hỏi.
-“Dạ, có ạ”, người con đáp.
-“Vậy hãy nói cho bố cái mà con đã học được từ chuyến đi này?” người bố lại hỏi.
-Người con trả lời, con thấy rằng chúng ta có một con chó và họ thì có bốn. chúng ta có một cái hồ ở giữa vườn còn họ thì có một con sông dài vô tận. Chúng ta mua và thắp những chiếc đèn trong vườn và họ thì có những ông sao vào buổi tối. Và cả sân nhỏ trong trước nhà còn họ có cả chân trời rộng lớn.

“chúng ta có một vùng đất nhỏ để sống và họ có những cánh đồng phía xa.
Chúng ta có ô sin người phục vụ, nhưng họ có những người khác. Chúng ta mua thức ăn của họ, nhưng họ tự trồng.
Chúng ta có những bức tường bao quanh bảo vệ tài sản, họ có những người bạn canh chừng chúng.”
– Ông bố lặng thing.
Sau đó người con nói thêm: “cám ơn bố đã cho con thấy chúng ta đang nghèo thế nào”

Bài học: Tình yêu, sự đoàn kết, sự quan tâm, và hài lòng thì giầu hơn bất cứ sự an nhàn mà tiền bạc mang lại

665 total views, 1 views today

January 8 2016

Helping Others – Giúp đỡ những người khác

Once there was a small boy named Shankar. He belonged to a poor family.  One day, he was crossing through the forest carrying some woods. He saw an old man who was very hungry.  Shankar wanted to give him some food, but he did not have food for his own.  So he continued on his way.  On his way he saw a deer who was very thirsty.  He wanted to give him some water, but he did not have water for himself.  So he went on his way ahead.  Then he saw a man who wanted to make a camp but he did not have woods.  Shankar asked his problem and gave some woods to him.  In return, he gave him some food and water.  Now he went back to the old man and gave him some food and gave some water to the deer. The old man and the deer were very happy.  Shankar than happily went on his way.

However, one day Shankar fell down the hill.  He was in pain but he couldn’t move and no one was there to help him.  But, the old man who he had helped before saw him, he quickly came and pulled him up the hill.  He had many wounds on his legs.  The deer whom shankar had gave water saw his wounds and quickly went to forest and brought some herbs.  After sometime his wounds were covered.  All were very happy that they were able to help each other.

Moral: If you help others, then they will also help you.

Dịch bởi Huynh ICT

Một lần có một cậu bé tên Shankar. Cậu sinh ra trong một gia đình nghèo.

Một ngày nọ, Cậu mang gỗ đi qua rừng. Cậu thấy một người đàn ông già có vẻ rất đói. Shankar muốn cho người này bằng việc cho ông một ít thức ăn, nhưng cậu không có gì cả. Vì thế cậu tiếp tục đi.

Trên đường đi tiếp theo cậu thấy một con nai, nó có vẻ rất khát nước. Cậu muốn giúp bằng cách cho nó ít nước, nhưng cậu không mang tí nước nào cả. Vì thế cậu lại đi tiếp. Sau đó Cậu thấy một người đàn ông muốn làm một cái trại nhưng không đủ gỗ. Shankar đã hỏi vấn để của người này và cho anh ấy vài thanh gỗ. ngược lại, người này cho cậu ít thức ăn và nước. Bây giờ cậu quay lại người đàn ông già và cho ông thức ăn, cậu cũng cho nước cả con nai lúc nãy. Người đàn ông và con nai cảm thấy rất vui
Shankar cũng rất vui trên đường về.
Tuy nhiên, một ngày thường lệ. Shankar đã bị ngã xuống dưới một quả đồi. cậu đau lắm nhưng không thể di chuyển và cũng không ai ở đó giúp cậu. Nhưng may thay, người đàn ông người mà cậu đã từng giúp thấy cậu, Ông nhanh chóng tới và đẩy cậu lên đồi. Cậu đã bị nhiều vết thương ở chân. Con nai mà cậu cho nước lúc trước thấy những vết thương này đã nhanh chóng xuống rừng kiếm và mang về một vài cây thảo dược cho cậu. Sau một thời gian vết thương đã hồi phục. Tất cả đều cảm thấy vui vì đã có thể giúp được cho nhau.

Bài học: Nếu bạn giúp đỡ những người khác, sau đó họ sẽ cũng giúp bạn đấy.

698 total views, 1 views today

December 4 2015

The Rabbit and the Turtle – Thỏ và Rùa

One day a rabbit was boasting about how fast he could run. He was laughing at the turtle for being so slow. Much to the rabbit’s surprise, the turtle challenged him to a race. The rabbit thought this was a good joke and accepted the challenge. The fox was to be the umpire of the race. As the race began, the rabbit raced way ahead of the turtle, just like everyone thought.
The rabbit got to the halfway point and could not see the turtle anywhere. He was hot and tired and decided to stop and take a short nap. Even if the turtle passed him, he would be able to race to the finish line ahead of him. All this time the turtle kept walking step by step by step. He never quit no matter how hot or tired he got. He just kept going.
However, the rabbit slept longer than he had thought and woke up. He could not see the turtle anywhere! He went at full-speed to the finish line but found the turtle there waiting for him.

Moral: never underestimate the weakest opponent.

Dịch bởi HuynhICT

Một hôm, một con thỏ khoe khoang về khả năng chạy nhanh của nó. Nó đã cười chế giễu con rùa vì là đồ quá chậm chạp. Và rồi con thỏ bất ngờ rất nhiều, khi con rùa thách thức nó ở một cuộc thi chạy. Con thỏ nghĩ đây là một trò tốt và chấp nhận lời thử thách. Con cáo được cử làm trọng tài cho cuộc thi. Khi cuộc thi bắt đầu, con thỏ đã chạy thẳng về phía trước con rùa, giống như mọi người nghĩ, con thỏ chạy được nửa đường  nhanh đến nỗi không nhìn thấy con rùa đâu nữa. Nó thấy nóng và mệt và quyết định dừng chân để đánh một giấc ngủ trưa ngắn. Ngay cả khi con rùa vượt qua nó, nó nghĩ rằng vẫn có thể chạy tới đích trước con rùa. Tất cả thời gian này con rùa cứ đi từng bước từng bước một. Rùa không từ bỏ dù cho bất cứ ảnh hưởng của sự nóng bức và mệt mỏi, nó đi và tiếp tục đi…
Tuy nhiên, con thỏ ngủ nhiều hơn nó nghĩ và thức dậy. Nó không nhìn thấy con rùa đâu cả! nó chạy hết mình để đạt tới đích nhưng khi tới nơi nó nhìn thấy con rùa đang đứng ở đích chờ nó rồi.

Bài học: Đừng bao giờ đánh giá thấp những đối thủ yếu nhất.

911 total views, no views today