February 26 2017

Story of Regret

There was this guy who believed very much in true love and decided to take his time to wait for his right girl to appear. He believed that there would definitely be someone special out there for him, but none came. Every year at Christmas, his ex-girlfriend would return from Vancouver to look him up. He was aware that she still held some hope of re-kindling the past romance with him. He did not wish to mislead her in any way. So he would always get one of his girl friends to pose as his steady whenever she came back. That went on for several years and each year, the guy would get a different girl to pose as his romantic interest.

So whenever the ex-girlfriend came to visit him, she would be led into believing that it was all over between her and the guy. The girl took all those rather well, often trying to casually tease him about his different girlfriends, or so, as it seemed! In fact, the girl often wept in secret whenever she saw him with another girl, but she was too proud to admit it. Still, every Christmas, she returned, hoping to re-kindle some form of romance. But each time, she returned to Vancouver feeling disappointed.

Finally, she decided that she could not play that game any longer. Therefore, she confronted him and professed that after all those years, he was still the only man that she had ever loved. Although the guy knew of her feelings for him, he was still taken back and have never expected her to react that way. He always thought that she would slowly forget about him over time and come to terms that it was all over between them. Although he was touched by her undying love for him and wanted so much to accept her again, he remembered why he rejected her in the first place-she was not the one he wanted. So he hardened his heart and turned her down cruelly. Since then, three years have passed and the girl never returned anymore. They never even wrote to each other. The guy went on with his life… still searching for the one but somehow deep inside him, he missed the girl.

On the Christmas of 1995, he went to his friend’s party alone. “Hey, how come all alone this year? Where are all your girlfriends? What happened to that Vancouver babe who joins you every Christmas?”, asked one of his friends. He felt warm and comforted by his friend’s queries about her still, he just surged on.

Then, he came upon one of his many girlfriends whom he once requested to pose as his steady. He wanted so much to ignore her ….. not that he was impolite, but because at that moment, he just didn’t feel comfortable with those girlfriends anymore. It was almost like he was being judged by them. The girl saw him and shouted across the floor for him. Unable to avoid her, he went up to acknowledge her.

“Hi… how are you? Enjoying the party?” the girl asked.

“Sure… yeah!”, he replied.

She was slightly tipsy… must be from the whiskey on her hand. She continued, “Why? Don’t you need someone to pose as your girlfriend this year?” Then he answered, “No, there is no need for that anymore.”

Before he can continue, he was interrupted, “Oh yes! Must have found a girlfriend! You haven’t been searching for one for the past years, right?” The man looked up as if he has struck gold, his face beamed and looked directly at the drunken girl. He replied, “Yes… you are right! I haven’t been looking for
anyone for the past years.”

With that, the man darted across the floor and out the door, leaving the lady in much bewilderment. He finally realized that he has already found his dream girl, and she was… the Vancouver girl all along! The drunken lady has said something that awoken him.

All along he has found his girl. That was why he did not bother to look further when he realized she was not coming back. It was not any specific girl he was seeking! It was the perfection that he wanted, and yes… perfection! A Relationship is something both parties should work on. Realizing that he had let away someone so important in his life, he decided to call her immediately. His whole mind was flooded with fear. He was afraid that she might have found someone new or no longer had the same feelings anymore… For once, he felt the fear of losing someone.

As it was Christmas eve, the line was quite hard to get through, especially an overseas call. He tried again and again, never giving up. Finally, he got through…. precisely at 1200 midnight. He confessed his love for her and the girl was moved to tears. It seemed that she never got over him! Even after so long, she was still waiting for him, never giving up.

He was so excited to meet her and to begin his new chapter of their lives. He decided to fly to Vancouver to join her. It was the happiest time of their lives! But their happy time was short-lived. Two days before he was supposed to fly to Vancouver, he received a call from her father. She had a head-on car collision with a drunken driver. She passed away after 6 hours in a coma.

The guy was devastated, as it was a complete loss. Why did fate play such cruel games with him? He cursed the heaven for taking her away from him, denying even one last look at her! How cruel he cursed! How he damned the Gods…!! How he hated himself… for taking so long to realize his mistake!! That was in 1996.

Moral: Treasure what you have… Time is too slow for those who wait, Too swift for those who fear, Too long for those who grief, Too short for those who rejoice, But for those who love… Time is Eternity. For all you out there with someone special in your heart, cherish that person, cherish every moment that you spend together that special someone, for in life, anything can happen anytime. You may painfully regret, only to realize that it is too late.

832 total views, no views today

January 14 2016

Love story – Câu chuyện tình yêu

Once upon a time, there was an island where all the feelings lived: Happiness, Sadness, Knowledge, and all of the others including Love. One day it was announced to the feelings that the island would sink, so all repaired their boats and left.
Love wanted to persevere until the last possible moment. When the island was almost sinking, Love decided to ask for help. Richness was passing by Love in a grand boat. Love said, “Richness, can you take me with you?” Richness answered, “No, I can’t. There is a lot of gold and silver in my boat. There is no place here for you.”
Love decided to ask Vanity who was also passing by in a beautiful vessel, “Vanity, please help me!” “I can’t help you Love. You are all wet and might damage my boat.” Vanity answered.
Sadness was close by so Love asked for help, “Sadness, let me go with you.” “Oh….Love, I am so sad that I need to be by myself!”
Happiness passed by Love too, but he was so happy that she did not even hear when Love called her!
Suddenly, there was a voice, “Come Love, I will take you.” It was an elder. Love felt so blessed and overjoyed that he even forgot to ask the elder his name. When they arrived at dry land, the elder went his own way.
Love realizing how much he owed the elder and asked Knowledge, another elder, “Who helped me?” “It was Time,” Knowledge answered. “Time?” asked Love. “But why did Time help me?” Knowledge smiled with deep wisdom and answered, “Because, only Time is capable of understanding how great Love is.”


Ngày xửa ngày xưa có một hòn đảo là nơi trú ngụ của tất cả các cảm xúc: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và tất cả những cảm xúc khác gồm cả Tình yêu. Vào một ngày nọ, các cư dân trên đảo được thông báo rằng hòn đảo sẽ bị chìm. Tất cả mọi người đều chuẩn bị rời đi chỉ riêng Tình yêu vẫn muốn ở lại tới giây phút cuối cùng.Khi hòn đảo hầu như đã chìm hẳn, Tình yêu mới quyết định tìm người giúp. Lúc đó anh chàng Giàu có ngang qua trên một con tàu lớn. Tình yêu gọi “Anh Giàu có ơi, anh làm ơn cho Tình yêu đi cùng được không?”. “Tình yêu, tôi không thể. Con tàu của tôi chứa đầy vàng bạc, không còn chỗ cho Tình yêu nữa.” Tình yêu quay sang cầu cứu anh Phù phiếm cũng vừa ngang qua trên một con tàu lộng lẫy . “Hãy giúp em, anh Phù phiếm!”. “Không, anh không thể, Tình yêu. Em ướt sũng thế kia sẽ làm hỏng con tàu xinh đẹp của anh mất” . Phù Phiếm trả lời.Khi Nỗi buồn đi qua, Tình yêu lại nhờ giúp đỡ. “Nội buồn ơi, cho Tình yêu đi cũng được không?” “Oh, Tình yêu… tôi đang buồn đến mức chỉ muốn ở một mình thôi.”Hạnh phúc cũng đi ngang qua nhưng cô ấy đang hạnh phúc đến mức không nghe thấy lời cầu cứu của Tình yêu.Bỗng nhiên một giọng nói vang lên:”Hãy đi cũng ta, Tình yêu.” Đó là một người đã đứng tuổi. Tình yêu đắm chìm trong vui sướng và may mắn đến quên việc hỏi tên người đàn ông đó. Khi tới một vùng đất khô ráo, người đàn ông đó đã đi mất. Tình yêu cảm thấy mắc nợ người đàn ông đã cứu giúp mình quá nhiều, cô tìm hỏi Tri thức, một người lớn tuổi khác “Ai đã cứu cháu hả bác?”. “Thời gian đấy.” Tri thức trả lời. “Nhưng tại sao Thời gian lại giúp cháu hả bác?” Tình yêu hỏi. “Bởi vì chỉ có Thời gian mới hiểu được Tình yêu tuyệt diệu đến thế nào.” Tri thức trả lời với nụ cười thông thái trên môi.

832 total views, no views today

November 5 2015

Who or What do we love more? – Ai hay cái gì chúng ta yêu nhiều hơn?

A man was polishing his new car, his 4 year old daughter picked up a stone and scratched on the side of the car. In anger, the furious Man took his child’s hand & hit it many times, not realizing he was using a wrench. At the hospital, the child lost all his fingers due to multiple fractures.

When the child saw her father, with painful eyes she asked ‘Dad when will my fingers grow back?’ The man was so hurt and speechless. He went back to the car and kicked it many times. Devastated by his own actions, sitting in front of the car he looked at the scratches, His daughter had written ‘LOVE YOU DAD’.

Moral: Remember, Anger and Love have no limit.  Always remember that “Things are to be used and people are to be loved”.  But the problem in today’s world is that “People are being used & Things are being loved”.

Dịch bởi HuynhICT:

Một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe của mình, bỗng con gái bốn tuổi của ông nhặt viên đá và làm trầy xước bề mặt của chiếc xe. Trong cơn tức giận, người đàn ông túm lấy tay con gái mình và đánh nó nhiều lần. Vì không nhận thức được, ông ta đã vặn mạnh tay cô bé. Ở bệnh viện, đứa bé phải loại bỏ tất cả các ngón tay do gẫy nhiều xương.
Khi đứa trẻ nhìn thấy cha mình, với đôi mắt đau đớn, cô hỏi: “bố khi nào những ngón tay của con có thể mọc trở lại?”
Người đàn ông cảm thấy đau đớn và không nói thành lời. Ông trở lại chiếc xe và nhiều lần đá vào nó. Chiếc xe đã bị tàn phá bởi hành động này, ngồi phía trước của chiếc xe ông nhìn vào các vết trầy xước mà con ông đã làm, Bất ngờ thay ông thấy dòng chữ cô viết “YÊU BỐ, BỐ THÂN YÊU”

Bài học: Nhớ rằng, tức giận và tình yêu không có giới hạn nào cả. Thêm vào đó nhớ rằng “những thứ được sử dụng và mọi người được yêu thương” Nhưng vấn đề trong thế giới ngày nay là ” mọi người đang được sử dụng và những thứ đang được yêu thương”

1,297 total views, no views today

September 20 2015

A very poor man – Một người đàn ông rất nghèo

One day, his wife, who had very long hair asked him to buy her a comb for her hair to grow well and to be well-groomed.

The man felt very sorry and said no. He explained that he did not even have enough money to fix the strap of his watch he had just broken. She did not insist on her request.

The man went to work and passed by a watch shop, sold his damaged watch at a low price and went to buy a comb for his wife.

He came home in the evening with the comb in his hand ready to give to his wife.

He was surprised when he saw his wife with a very short hair cut.

She had sold her hair and was holding a new watch band.

Tears flowed simultaneously from their eyes, not for the futility of their actions, but for the reciprocity of their love.

MORAL: To love is nothing, to be loved is something but to love and to be loved by the one you love,that is EVERYTHING. Never take love for granted.

Dịch tiếng việt:

Một ngày vợ người đàn ông, người mà có mái tóc dài đã hỏi ông về việc mua cho bà một chiếc lược để cho đẹp và gọn gàng hơn.
Ông đã cảm thấy có lỗi với bà và nói rằng không. Ông giải thích rằng ông còn không đủ tiền để chữa cái dây đeo đồng hồ mà nó đã bị hỏng. nhưng bà không khăng khăng đòi yêu cầu đó nữa.
Tiện đường làm việc, ông rẽ vào quán sửa chữa đồng hồ, bán luôn chiếc đồng hồ hỏng dây đó với giá thấp và đi mua một chiếc lược cho vợ ông.
Mãi gần tối ông về nhà với chiếc lược mà ông mới mua trên tay và đang định tặng cho vợ.
Ông ngạc nhiên khi thấy tóc của vợ mình trông ngắn lạ thường.
Bà đã bán mái tóc của mình và cầm trên tay một chiếc đồng hồ mới
Cả hai người đều bật khóc không phải vì những việc làm vô ích của họ đã làm mà đó là dành cho nhau những tình yêu thương.
Bài học: Để yêu là không có gì. để được yêu là một thứ gì đó nhưng để yêu và được yêu bởi người bạn  yêu đó là mọi thứ, đừng bao giờ để tình yêu dựa vào ai.

Từ mới:

simultaneously: Xảy ra cùng lúc.

futilit: Việc làm vô ích

reciprocit: sự nhân nhượng, trao đổi


1,164 total views, 1 views today

September 18 2015

Words Unspoken – Không nói thành lời

10th Grade:-
As I sat there in English class, I stared at the girl next to me. She was my so called ‘best friend’. I stared at her long, silky hair, and wished she was mine. But she didn’t notice me like that, and I knew it. After class, she walked up to me and asked me for the notes she had missed the day before. I handed them to her.

She said ‘thanks’ and gave me a kiss on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

11th grade:-
The phone rang. On the other end, it was her. She was in tears, mumbling on and on about how her love had broke her heart. She asked me to come over because she didn’t want to be alone, So I did. As I sat next to her on the sofa, I stared at her soft eyes, wishing she was mine. After 2 hours, one Drew Barrymore movie, and three bags of chips, she decided to go home.

She looked at me, said ‘thanks’ and gave me a kiss on the cheek..I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Senior year:-
One fine day she walked to my locker. “My date is sick” she said, ”hes not gonna go” well, I didn’t have a date, and in 7th grade, we made a promise that if neither of us had dates, we would go together just as ‘best friends’.

So we did. That night, after everything was over, I was standing at her front door step. I stared at her as She smiled at me and stared at me with her crystal eyes.

Then she said- “I had the best time, thanks!” and gave me a kiss on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

A day passed, then a week, then a month. Before I could blink, it was graduation day. I watched as her perfect body floated like an angel up on stage to get her diploma. I wanted her to be mine-but she didn’t notice me like that, and I knew it.

Before everyone went home, she came to me in her smock and hat, and cried as I hugged her.

Then she lifted her head from my shoulder and said- ‘you’re my best friend, thanks’ and gave me a kiss on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Now I sit in the pews of the church. That girl is getting married now. and drive off to her new life, married to another man. I wanted her to be mine, but she didn’t see me like that, and I knew it. But before she drove away, she came to me and said ‘you came !’.

She said ‘thanks’ and kissed me on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Years passed, I looked down at the coffin of a girl who used to be my ‘best friend’.
At the service, they read a diary entry she had wrote in her high school years.

This is what it read:

‘I stare at him wishing he was mine, but he doesn’t notice me like that, and I know it. I want to tell him, I want him to know that I don’t want to be just friends,
I love him but I’m just too shy, and I don’t know why. I wish he would tell me he loved me !

Dịch bởi HuynhICT

Lớp 10,
Tôi ngồi đây trong lớp học tiếng anh. Tôi để ý một cô gái cạnh tôi. cô ấy được gọi là bạn thân của tôi. Tôi chăm chú nhìn vào mái tóc dài và mượt của cô. và ước cô là của tôi. nhưng cô xem tôi chỉ là bạn. và tôi biết điều đó. Sau giờ học. Cô đi bộ tới tôi và hỏi tôi về những quyển vở cô để quên ngày hôm trước. Tôi đã đưa lại cho cô.
Cô nói cám ơn và cho tôi một nụ hôn vào má. Tôi muốn nói với cô, tôi muốn cô biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. tôi yêu cô nhưng tôi quá nhút nhát, và tôi không biết tại sao.
Lớp 11,
Điện thoại rung, ở đầu dây bên kia, là cô ấy. Cô ấy khóc thút thít và cuộc tình đã làm tan nát trái tim cô. Cô hỏi tôi để vượt qua bởi vì cô không muốn cô đơn. Và tôi đến với cô.
Khi ngồi cạnh cô ấy trên ghế sô pha. tôi đã nhìn ngắm cô ấy với đôi mắt mềm mại, ước rằng cô ấy là của tôi. Sau hai giờ bộ phim Drew Barrymore và ba túi khoai tây rắn. cô quyết định trở về nhà.
Cô nhìn vào tôi nói cám ơn và cho tôi một nụ hôn vào má. tôi muốn nói với cô rằng. tôi muốn cô ấy biết rằng tôi không muốn trở thành bạn .tôi yêu cô nhưng tôi quá nhút nhát. và tôi không biết tại sao.
Năm cuối cấp.
Một ngày đẹp trời cô đến tủ dựng đồ của tôi “Hôm nay tớ bị bệnh” cô nói,”cô sẽ không đi” tốt. tôi đã không có một cuộc hẹn, và đến lớp 7, chúng tôi đã hứa rằng nếu không ai trong chúng tôi có những cuộc hẹnh, chúng tôi sẽ đi cùng nhau nhưng chỉ là bạn thân.
Vì vậy chúng tôi đã làm, tối hôm đó, sau khi mọi thứ kết thúc. tôi đã đứng trước cửa nhà cô ấy, và nhìn ngắm cô ấy khi cô mỉm cười với tôi và nhìn vào tôi với đôi mắt lấp lánh.
Sau đó cô nói ” mình có những thời gian vui vẻ, cám ơn. và cô ấy cho tôi nụ hôn vào má. tôi muốn nói cô ấy rằng tôi không muốn chỉ là bạn. tôi yêu cô nhưng tôi nhút nhát quá cơ. tôi không biết làm sao nữa.
Tốt nghiệp
Một ngày trôi qua, sau đó là một tuần, một tháng, Thời gian nhanh như cái chớp mắt. nó đã là ngày tốt nghiệp rồi, tôi xem thân hình hoàn hảo của cô nổi lên như một thiên thần đứng trên sân khấu và nhận bằng tốt nghiệp, Tôi muốn cô là của tôi nhưng cô không muốn thế, tôi cũng biết vậy.
Trước khi mọi người về nhà. cô đến với tôi với cái áo khoác và mũ, cô khóc khi tôi ôm cô ấy.
Sau đó cô đặt đầu vào vai tôi và nói, bạn là bạn tốt nhất của tớ, tớ cám ơn, và cho tôi một nụ hôn vào má.
tôi muốn nói cho cô rằng tôi yêu cô nhưng tôi sợ và tôi không biết tại sao.
Ngày cưới,
Tôi ngồi trong ghế băng của nhà thờ, cô ấy đã cưới, và bắt đầu một cuộc sống mới, tôi muốn cô ấy là của tôi nhưng cô không nhận ra tôi như vậy, và tôi biết điều đó, nhưng trước khi cô đi lên xe, cô đã đến với tôi và nói bạn đã đến.
Ngày mất.
Nhiều năm trôi qua tôi nhìn xuống chiếc quan tài của cô gái người đã từng làm bạn thân . Tại lễ tang, họ đọc một cuốn nhật kí cô đã viết trong những năm tháng học sinh.
Đây là cái cô đọc.
Tôi đã nhìn anh ấy ước anh ấy là của tôi, nhưng anh không xem tôi như vậy, tôi biết là thế, tôi muốn nói cho anh rằng tôi yêu anh và tôi muốn anh biết rằng chúng tôi không chỉ là bạn.
Tôi yêu anh nhưng tôi rất sợ, tôi không biết tại sao. tôi ước rằng anh sẽ nói với tôi rằng anh yêu tôi.


968 total views, no views today