October 30 2015

The Thisty crow – Con quạ khát nước

One hot day, a thirsty crow flew all over the fields looking for water. For a long time, he could not find any. He felt very weak, almost lost all hope. Suddenly, he saw a water jug below the tree. He flew straight down to see if there was any water inside. Yes, he could see some water inside the jug!

The crow tried to push his head into the jug. Sadly, he found that the neck of the jug was too narrow. Then he tried to push the jug to tilt for the water to flow out but the jug was too heavy.

The crow thought hard for a while. Then looking around it, he saw some pebbles. he suddenly had a good idea. he started picking up the pebbles one by one, dropping each into the jug. As more and more pebbles filled the jug, the water level kept rising. Soon it was high enough for the crow to drink. His plan had worked!

Moral: Think and work hard, you may find solution to any problem.


 

Trời hè oi bức, con quạ cảm thấy rất khát nước. Nó phải bay qua nhiều cánh đồng để đi tìm nước uống. Nhưng bay mãi, nó vẫn không thể tìm thấy một giọt nước nào. Nó dần cảm thấy mình yếu đi và gần như mất hết hy vọng. Đột nhiên, nó nhìn thấy một bình nước dưới một gốc cây. Con quạ nhanh chóng xà xuống hy vọng trong bình có nước. Thật may mắn, nó đã tìm thấy nước.

Nó vui mừng vục đầu vào cái bình. Nhưng đáng tiếc, miệng bình quá hẹp và nó không thể thò đầu vào để uống nước bên trong. Sau đó, nó nghĩ ra cách đẩy nghiêng chiếc bình cho nước tràn ra nhưng chiếc bình lại quá nặng.

Con quạ nhìn chằm chằm chiếc bình và suy nghĩ rất lâu. Nó bắt đầu nhìn quanh để tìm kiếm cách giải quyết. Bỗng nó phát hiện ra ở gần đó có rất nhiều sỏi. Một sáng kiến lóe lên trong đầu. Nó nhặt sỏi, thả vào bình nước, từng viên, từng viên một cho đến khi mực nước dâng lên đủ cao để nó có thể uống. Cuối cùng, sau một hồi làm việc vất vả, con quạ cũng gặt hái được thành quả như ý muốn.

❖ Cuộc sống là thử thách với muôn vàn khó khăn và những vấn đề cần giải quyết. Chỉ cần chịu động não và làm việc hết mình, bạn sẽ tìm ra giải pháp cho bất cứ vấn đề nào. Không có khó khăn nào là không thể giải quyết, không có đường hầm nào là không có lối ra. Điều quan trọng là đừng ôm lấy khó khăn và sống chìm trong tuyệt vọng. Hãy suy nghĩ, suy nghĩ rồi hành động, con đường rồi sẽ hiện ra.

612 total views, no views today

Category: Emotion | LEAVE A COMMENT
October 30 2015

Never give up – Đừng bao giờ từ bỏ

One day a farmer’s donkey fell down into a well. The animal cried piteously for hours as the farmer tried to figure out what to do. Finally, he decided the animal was old, and the well needed to be covered up anyway; it just wasn’t worth it to retrieve the donkey.

He invited all his neighbors to come over and help him. They all grabbed a shovel and began to shovel dirt into the well. At first, the donkey realized what was happening and cried horribly. Then, to everyone’s amazement he quieted down.

A few shovel loads later, the farmer finally looked down the well. He was astonished at what he saw. With each shovel of dirt that hit his back, the donkey was doing something amazing. He would shake it off and take a step up.

As the farmer’s neighbors continued to shovel dirt on top of the animal, he would shake it off and take a step up. Pretty soon, everyone was amazed as the donkey stepped up over the edge of the well and happily trotted off!

MORAL :
Life is going to shovel dirt on you, all kinds of dirt. The trick to getting out of the well is to shake it off and take a step up. Each of our troubles is a steppingstone. We can get out of the deepest wells just by not stopping, never giving up! Shake it off and take a step up.


Từ mới trong bài:

– piteous (adj) /ˈpɪt.i.əs/: thảm thương, đáng thương

– shovel (n) /ˈʃʌv.əl/: cái xẻng

– retrieve (v) /rɪˈtriːv/: lấy lại, cứu lại, khôi phục lại cái gì

 

Một ngày nọ, con lừa của người nông dân bị rơi xuống giếng. Con vật khóc lóc một cách thảm thương hàng tiếng đồng hồ trong khi người nông dân cố tìm ra cách để cứu nó lên. Cuối cùng, người nông dân quyết định rằng dù sao lừa cũng đã già và cái giếng thì đằng nào cũng cần được lấp, do đó cho rằng không đáng để cứu lừa nữa.

 

Ông gọi những người hàng xóm sang để giúp mình. Họ cầm lấy cái xẻng và bắt đầu xúc đất đổ vào giếng.

 

Lúc đầu, con lừa hiểu ngay điều gì đang xảy ra với mình và càng khóc lóc dữ dội hơn. Sau đó, trước sự ngạc nhiên của mọi người, nó bắt đầu im lặng dần. Sau một vài xẻng, người nông dân nhìn xuống giếng và kinh ngạc trước những gì ông thấy. Hóa ra cứ sau mỗi xẻng đất đổ xuống lưng, chú lừa lại làm một việc đáng ngạc nhiên. Chú ta giũ hết đất xuống và đứng lên chỗ đất đó. Khi những người hàng xóm tiếp tục công việc đổ đất xuống đầu con vật, nó lại tiếp tục giũ hết đất và lại bước lên.

 

Chẳng mấy chốc, mọi người nhận ra rằng chú lừa đã bước lên đến miệng giếng và thoát ra ngoài.

 

Bài học: Cuộc đời có thể trút mọi thứ xuống đầu bạn, kể cả những thứ bẩn thỉu nhất. Bí quyết là không bao giờ để chúng quât ngã mình. Chúng ta có thể thoát ra khỏi chiếc giếng sâu bằng cách không dừng lại và không bao giờ bỏ cuộc. Hãy thoát khỏi những rắc rối và tiến lên.

 

687 total views, no views today

Category: Emotion | LEAVE A COMMENT
September 19 2015

I Wish You Enough – Mẹ ước con đầy đủ

Recently, I overheard a mother and daughter in their last moments together at the airport as the daughter’s departure had been announced. Standing near the security gate, they hugged and the mother said: “I love you and I wish you enough.”

The daughter replied, “Mom, our life together has been more than enough. Your love is all I ever needed. I wish you enough, too, Mom.” They kissed and the daughter left.

The mother walked over to the window where I sat. Standing there, I could see she wanted and needed to cry. I tried not to intrude on her privacy but she welcomed me in by asking, “Did you ever say good-bye to someone knowing it would be forever?” “Yes, I have,” I replied. “Forgive me for asking but why is this a forever good-bye?”

“I am old and she lives so far away. I have challenges ahead and the reality is the next trip back will be for my funeral,” she said. When you were saying good-bye, I heard you say, “I wish you enough.” May I ask what that means?”

She began to smile. “That’s a wish that has been handed down from other generations. My parents used to say it to everyone.” She paused a moment and looked up as if trying to remember it in detail and she smiled even more.

“When we said ‘I wish you enough’ we were wanting the other person to have a life filled with just enough good things to sustain them”. Then turning toward me, she shared the following, reciting it from memory,

“I wish you enough sun to keep your attitude bright.
I wish you enough rain to appreciate the sun more.
I wish you enough happiness to keep your spirit alive.
I wish you enough pain so that the smallest joys in life appear much bigger.
I wish you enough gain to satisfy your wanting.
I wish you enough loss to appreciate all that you possess.
I wish you enough hellos to get you through the final good-bye.”
She then began to cry and walked away.

Nurture Relationships…..As they say….It takes a minute to find a special person ~ An hour to appreciate them ~ A day to love them ~ And then an entire life to forget them.

Dịch bởi HuynhICT

Gần đây, tôi có nghe một người mẹ và con gái bà về những khoảnh khắc cuối cùng nhau ở sân bay gần như sự ra đi của cô gái đã được công bố. Đứng gần cổng bảo vệ, họ ôm và người mẹ nói rằng.: “Mẹ yêu con và mẹ ước con được đầy đủ”

Người con gái trả lời” mẹ ơi, cuộc sống chúng ta như vậy là đủ rồi. Tình yêu của mẹ là tất cả mọi thứ con cần, con chỉ ước cho mẹ có đủ như vậy.” Họ hôn tạm biệt, và người con gái rời đi.
Người mẹ bước tới gần cửa sổ nơi tôi ngồi. Bà đứng đó. Tôi có thể nhìn thấy bà muốn và cần để khóc. Tôi cố gắng không đụng vào sự riêng tư của bà nhưng bà đã chào hỏi tôi.”Con đã từng nói tạm biệt tới ai đó mà rằng đó là mãi mãi?”, ” Vâng, cháu có” tôi trả lời.”Thứ lỗi cho con hỏi tại sao đây lại là một câu vĩnh biệt?”
“Cô già rồi và con cô muốn sống ở một nơi xa. Cô có những thử thách ở phía trước và sự thật là chuyến trở về tiếp theo sẽ là đám tang của cô.” Bà nói. Khi cô nói tạm biệt, Con có nghe bà nói” Mẹ ước con được đầy đủ” Con có thể hỏi câu đó nghĩa là gì không ạ?
Bà bắt đầu mỉm cười. “đó là một điều ước nó sẽ được lưu truyền từ những thế hệ khác. ba mẹ cô đã từng nói câu đó cho mọi người. “Bà đã dừng lại một lúc và hồi tưởng như thể nhớ lại chi tiết và bà mỉm cười nhiều hơn.
Khi bọn cô nói “Mẹ muốn con đầy đủ” bọn cô muốn những người khác có một cuộc toàn những điều tốt để duy trì dúng”Sau đó bà quay về phía tôi, bà đã chia sẻ những điều từ trí nhớ của bà.
“Cô mong con đủ ánh nắng để giữ thái độ trong sáng.
Cô mong con đủ cơn mưa để đánh giá mặt trời nhiều hơn
Cô mong con đủ hạnh phú để giữ tinh thần tỉnh táo.
Cô mong con đủ nỗi đâu vì vậy những niềm vui nhỏ hóa thành to.
Cô mong con đủ đạt được những mong muốn của mình.
Cô mong con đủ mất mát để đánh giá những thứ con có.
Cô mong con đủ lời chào hỏi để giúp con đạt được lời tạm biệt.”
Bà sau đó đã bắt đầu khóc và đi xa.

Những mối quan hệ tự nhiên như họ nói. nó sẽ lấy khoảng mọt phút để tìm ra một người đặc biệt. Một giờ đánh giá họ, một ngày để yêu họ, và cả cuộc đời để quên họ.

 

474 total views, no views today

September 18 2015

Words Unspoken – Không nói thành lời

10th Grade:-
As I sat there in English class, I stared at the girl next to me. She was my so called ‘best friend’. I stared at her long, silky hair, and wished she was mine. But she didn’t notice me like that, and I knew it. After class, she walked up to me and asked me for the notes she had missed the day before. I handed them to her.

She said ‘thanks’ and gave me a kiss on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

11th grade:-
The phone rang. On the other end, it was her. She was in tears, mumbling on and on about how her love had broke her heart. She asked me to come over because she didn’t want to be alone, So I did. As I sat next to her on the sofa, I stared at her soft eyes, wishing she was mine. After 2 hours, one Drew Barrymore movie, and three bags of chips, she decided to go home.

She looked at me, said ‘thanks’ and gave me a kiss on the cheek..I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Senior year:-
One fine day she walked to my locker. “My date is sick” she said, ”hes not gonna go” well, I didn’t have a date, and in 7th grade, we made a promise that if neither of us had dates, we would go together just as ‘best friends’.

So we did. That night, after everything was over, I was standing at her front door step. I stared at her as She smiled at me and stared at me with her crystal eyes.

Then she said- “I had the best time, thanks!” and gave me a kiss on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Graduation:-
A day passed, then a week, then a month. Before I could blink, it was graduation day. I watched as her perfect body floated like an angel up on stage to get her diploma. I wanted her to be mine-but she didn’t notice me like that, and I knew it.

Before everyone went home, she came to me in her smock and hat, and cried as I hugged her.

Then she lifted her head from my shoulder and said- ‘you’re my best friend, thanks’ and gave me a kiss on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Marriage:-
Now I sit in the pews of the church. That girl is getting married now. and drive off to her new life, married to another man. I wanted her to be mine, but she didn’t see me like that, and I knew it. But before she drove away, she came to me and said ‘you came !’.

She said ‘thanks’ and kissed me on the cheek. I want to tell her, I want her to know that I don’t want to be just friends, I love her but I’m just too shy, and I don’t know why.

Death:-
Years passed, I looked down at the coffin of a girl who used to be my ‘best friend’.
At the service, they read a diary entry she had wrote in her high school years.

This is what it read:

‘I stare at him wishing he was mine, but he doesn’t notice me like that, and I know it. I want to tell him, I want him to know that I don’t want to be just friends,
I love him but I’m just too shy, and I don’t know why. I wish he would tell me he loved me !

Dịch bởi HuynhICT

Lớp 10,
Tôi ngồi đây trong lớp học tiếng anh. Tôi để ý một cô gái cạnh tôi. cô ấy được gọi là bạn thân của tôi. Tôi chăm chú nhìn vào mái tóc dài và mượt của cô. và ước cô là của tôi. nhưng cô xem tôi chỉ là bạn. và tôi biết điều đó. Sau giờ học. Cô đi bộ tới tôi và hỏi tôi về những quyển vở cô để quên ngày hôm trước. Tôi đã đưa lại cho cô.
Cô nói cám ơn và cho tôi một nụ hôn vào má. Tôi muốn nói với cô, tôi muốn cô biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. tôi yêu cô nhưng tôi quá nhút nhát, và tôi không biết tại sao.
Lớp 11,
Điện thoại rung, ở đầu dây bên kia, là cô ấy. Cô ấy khóc thút thít và cuộc tình đã làm tan nát trái tim cô. Cô hỏi tôi để vượt qua bởi vì cô không muốn cô đơn. Và tôi đến với cô.
Khi ngồi cạnh cô ấy trên ghế sô pha. tôi đã nhìn ngắm cô ấy với đôi mắt mềm mại, ước rằng cô ấy là của tôi. Sau hai giờ bộ phim Drew Barrymore và ba túi khoai tây rắn. cô quyết định trở về nhà.
Cô nhìn vào tôi nói cám ơn và cho tôi một nụ hôn vào má. tôi muốn nói với cô rằng. tôi muốn cô ấy biết rằng tôi không muốn trở thành bạn .tôi yêu cô nhưng tôi quá nhút nhát. và tôi không biết tại sao.
Năm cuối cấp.
Một ngày đẹp trời cô đến tủ dựng đồ của tôi “Hôm nay tớ bị bệnh” cô nói,”cô sẽ không đi” tốt. tôi đã không có một cuộc hẹn, và đến lớp 7, chúng tôi đã hứa rằng nếu không ai trong chúng tôi có những cuộc hẹnh, chúng tôi sẽ đi cùng nhau nhưng chỉ là bạn thân.
Vì vậy chúng tôi đã làm, tối hôm đó, sau khi mọi thứ kết thúc. tôi đã đứng trước cửa nhà cô ấy, và nhìn ngắm cô ấy khi cô mỉm cười với tôi và nhìn vào tôi với đôi mắt lấp lánh.
Sau đó cô nói ” mình có những thời gian vui vẻ, cám ơn. và cô ấy cho tôi nụ hôn vào má. tôi muốn nói cô ấy rằng tôi không muốn chỉ là bạn. tôi yêu cô nhưng tôi nhút nhát quá cơ. tôi không biết làm sao nữa.
Tốt nghiệp
Một ngày trôi qua, sau đó là một tuần, một tháng, Thời gian nhanh như cái chớp mắt. nó đã là ngày tốt nghiệp rồi, tôi xem thân hình hoàn hảo của cô nổi lên như một thiên thần đứng trên sân khấu và nhận bằng tốt nghiệp, Tôi muốn cô là của tôi nhưng cô không muốn thế, tôi cũng biết vậy.
Trước khi mọi người về nhà. cô đến với tôi với cái áo khoác và mũ, cô khóc khi tôi ôm cô ấy.
Sau đó cô đặt đầu vào vai tôi và nói, bạn là bạn tốt nhất của tớ, tớ cám ơn, và cho tôi một nụ hôn vào má.
tôi muốn nói cho cô rằng tôi yêu cô nhưng tôi sợ và tôi không biết tại sao.
Ngày cưới,
Tôi ngồi trong ghế băng của nhà thờ, cô ấy đã cưới, và bắt đầu một cuộc sống mới, tôi muốn cô ấy là của tôi nhưng cô không nhận ra tôi như vậy, và tôi biết điều đó, nhưng trước khi cô đi lên xe, cô đã đến với tôi và nói bạn đã đến.
Ngày mất.
Nhiều năm trôi qua tôi nhìn xuống chiếc quan tài của cô gái người đã từng làm bạn thân . Tại lễ tang, họ đọc một cuốn nhật kí cô đã viết trong những năm tháng học sinh.
Đây là cái cô đọc.
Tôi đã nhìn anh ấy ước anh ấy là của tôi, nhưng anh không xem tôi như vậy, tôi biết là thế, tôi muốn nói cho anh rằng tôi yêu anh và tôi muốn anh biết rằng chúng tôi không chỉ là bạn.
Tôi yêu anh nhưng tôi rất sợ, tôi không biết tại sao. tôi ước rằng anh sẽ nói với tôi rằng anh yêu tôi.

 

572 total views, no views today

September 14 2015

Learning Appreciation

One young man went to apply for a managerial position in a big company.

He passed the initial interview, and now would meet the director for the final interview.

The director discovered from his CV that the youth’s academic achievements were excellent.

He asked, Did you obtain any scholarships in school…?
the youth answered “NO”.

Who paid for your school fees…?
” Parents “, he replied.

“Where did they work……?”

“They worked as clothes cleaner.”

The director requested the youth to show his hands.
The youth showed a pair of hands that were smooth and perfect.

“Have you ever helped your parents wash the clothes ?”

“Never, my parents always wanted me to study and read more books.
Besides, my parents can wash clothes faster than me.

The director said, “I have a request.

When you go home today, go and clean your parents hands, and then see me tomorrow morning.

The youth felt dejected.
When he went back home, he asked his parents to let him clean their hands.
His parents felt strange, happy but with mixed feelings,
They showed their hands to their son.

The youth cleaned their hands slowly.
His tear fell as he did that.
It was the first time he noticed that his parents hands were so wrinkled, and there were so many bruises in their hands.

Some bruises were so painful that they winced when he touched it.

This was the first time the youth realized that it was this pair of hands that washed the clothes everyday to enable him to pay the school fees.

The bruises in the hands were the price that the parents had to pay for his education, his school activities and his future.

After cleaning his parents hands, the youth quietly washed all the remaining clothes for them.

That night, parents and son talked for a very long time.

Next morning, the youth went to the director’s office.

The Director noticed the tears in the youth’s eyes, when he asked:

“Can you tell me what have you done and learned yesterday in your house….?”

The youth answered,
I cleaned my parents hand, and also finished cleaning all the remaining clothes’

“I now know what appreciation is.
Without my parents, I would not be who I am today…

By helping my parents, only now do I realize how difficult and tough it is to get something done on your own And I have come to appreciate the importance and value of helping one’s family.

The director said,
“This is what I am looking for in a manager.
I want to recruit a person who can appreciate the help of others, a person who knows the sufferings of others to get things done, and a person who would not put money as his only goal in life.”

“You are hired.”

A child, who has been protected and habitually given whatever he wanted, would develop an “entitlement mentality” and would always put himself first.

He would be ignorant of his parent’s efforts.

If we are this kind of protective parents, are we really showing love or are we destroying our children instead…?

You can let your child live in a big house, eat a good meal, learn piano, watch on a big screen TV.

BUT,
when you are cutting grass, watering the plants, cleaning up the house or after a meal washing the plates and bowls, etc. then please let them experience it together with their brothers and sisters.

It is not because you do not have money to hire a maid, but it is because you want to love them in a right way.

You want them to understand, no matter how rich their parents are, one day their hair will grow grey, same as the parents of that young person.

The most important thing is your child learns how to appreciate the effort and experience the difficulty and learns the need to work with others to get things done…

429 total views, 1 views today