January 8 2016

Keep On Singing – Hát nữa đi con

Like any good mother, when Karen found out that another baby was on the way, she did what she could to help her 3-year old son, Michael, prepare for a new sibling. They find out that the new baby is going to be a girl, and day after day, night after night, Michael sings to his sister in Mommy’s tummy.

The pregnancy progresses normally for Karen, an active member of the Panther Creek United Methodist Church in Morristown,Tennessee. Then the labor pains come. Every five minutes every minute. But complications arise during delivery. Hours of labor. Would a C-section be required?
Finally, Michael’s little sister is born. But she is in serious condition. With siren howling in the night, the ambulance rushes the infant to the neonatal intensive care unit at St. Mary’s Hospital, Knoxville, Tennessee. The days inch by. The little girl gets worse. The pediatric specialist tells the parents, “There is very little hope. Be prepared for the worst.”
Karen and her husband contact a local cemetery about a burial plot. They have fixed up a special room in their home for the new baby – now they plan a funeral.
Michael, keeps begging his parents to let him see his sister, “I want to sing to her,” he says.
Week two in intensive care. It looks as if a funeral will come before the week is over. Michael keeps nagging about singing to his sister, but kids are never allowed in Intensive Care. But Karen makes up her mind. She will take Michael whether they like it or not. If he doesn’t see his sister now, he may never see her alive.
She dresses him in an oversized scrub suit and marches him into ICU. He looks like a walking laundry basket, but the head nurse recognizes him as a child and bellows, “Get that kid out of here now! No children are allowed.
The mother rises up strong in Karen, and the usually mild-mannered lady glares steel-eyed into the head nurse’s face, her lips a firm line. “He is not leaving until he sings to his sister!” Karen tows Michael to his sister’s bedside. He gazes at the tiny infant losing the battle to live. And he begins to sing.
In the pure hearted voice of a 3-year-old, Michael sings: “You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy when skies are gray — ”
Instantly the baby girl responds. The pulse rate becomes calm and steady.
Keep on singing, Michael.
“You never know, dear, how much I love you, Please don’t take my sunshine away—”
The ragged, strained breathing becomes as smooth as a kitten’s purr. Keep on singing, Michael.
“The other night, dear, as I lay sleeping, I dreamed I held you in my arms…” Michael’s little sister relaxes as rest, healing rest, seems to sweep over her. Keep on singing, Michael. Tears conquer the face of the bossy head nurse. Karen glows.
“You are my sunshine, my only sunshine. Please don’t, take my sunshine away.”
Funeral plans are scrapped. The next, day-the very next day-the little girl is well enough to go home!
Woman’s Day magazine called it “the miracle of a brother’s song.” The medical staff just called it a miracle.
Karen called it a miracle of God’s love!
NEVER GIVE UP ON THE PEOPLE YOU LOVE

Dịch:

Khi biết mình có thai, như những bà mẹ khác, Karen đã chuẩn bị tâm lý cho Michael đón nhận em mình. Bé sau sẽ là bé gái và tuy mới 3 tuổi nhưng Michael cứ áp đầu vào bụng mẹ, hát cho em nghe cả ngày lẫn đêm.

Thai kỳ diễn ra thật bình thường đối với Karen, một thành viên năng động của nhà thờ Panther Creek United Methodist ở Morristown, Tennessee. Và bỗng những cơn đau chuyển dạ bắt đầu. 5 phút một lần và rồi mỗi phút lại 1 cơn. Càng lúc càng đau. Chuyển dạ hàng giờ nhưng vẫn chưa sinh được. Liệu có bị chỉ định mổ không?

Cuối cùng rồi em gái bé nhỏ của Michael cũng chào đời nhưng bé lại ở trong tình trạng nguy kịch. Còi hú liên hồi, xe cấp cứu xé màn đêm khẩn cấp chuyển bé về trung tâm chăm sóc đặc biệt của bệnh viện St. Mary’s Hospital, Knoxville, Tennessee. Thời gian như ngừng trôi. Bệnh tình của bé ngày càng trầm trọng. Chính các bác sĩ cũng trực tiếp nói chuyện với vợ chồng Karen “Hy vọng mong manh lắm. Gia đình nên chuẩn bị tinh thần cho tình trạng xấu nhất”.

Karen và chồng đã liên lạc với nghĩa trang địa phương để lo hậu sự cho con. Mới hôm qua họ còn sửa chữa, trang hoàng phòng riêng cho con gái, vậy mà giờ đây họ phải lên kế hoạch làm đám tang cho con.

Michael vẫn vô tư nài nỉ bố mẹ cho mình vào bệnh viện thăm em, “Con muốn hát cho em nghe”.

Cứ ngỡ là bé sẽ ra đi sau khi chào đời đuợc 1 tuần. May mắn sao, một tuần đã qua đi. Mọi người lo lắng bước vào tuần thứ hai và Michael vẫn kèo nài xin được hát cho em nhưng trẻ con không được phép vào phòng chăm sóc đặt biệt. Karen quyết định. Cô sẽ dẫn con vào cho dù y bác sĩ bệnh viện có tán thành hay không. Không cho con gặp em bây giờ thì có thể sẽ chẳng bao giờ nó gặp được đứa em nó đã hát cho nghe từ khi còn nằm trong bụng mẹ.

Mặc cho Michael một bộ đồ khá rộng, Karen dẫn con vào phòng chăm sóc đặt biệt. Nhìn Michael cứ như cái giỏ đựng quần áo biết đi. Bất ngờ, hai mẹ con đụng đầu với cô y tá trưởng ngay ngòai cửa, “Trẻ con không được vào đây. Dẫn nó ra ngoài”.

Người mẹ trong Karen choàng tỉnh. Người phụ nữ thường ngày vẫn hòa nhã lại nhìn người y tá trưởng với ánh mắt lạnh như thép, miệng đanh lại “ Thằng bé chẳng phải đi đâu cho đến khi nó hát cho em nó nghe xong”. Karen kéo Michael đến giường bệnh của em nó. Ngắm nhìn đứa em bé nhỏ đang lùi dần trong cuộc chiến dành lấy sự sống, Michael cất tiếng hát.

Giọng trong trẻo, tràn đầy tình thương yêu, Michael hát “Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Dù bầu trời toàn mây đen, em vẫn làm cho anh cảm thấy hạnh phúc…”

Ngay lập tức, bé gái có phản ứng. Mạch đập đều đặn dần.

Michael vẫn hát

“ Em không biết rằng anh thương em biết dường nào. Xin đừng mang ánh nắng đi…”

Hơi thở rối loạn giờ đã nhẹ nhàng, đều đặn . Michael vẫn hát.

“Cưng ơi, đêm nọ khi nằm ngủ, anh mơ thấy mình ôm em…”. Khuôn mặt của em Micheal bỗng trở nên thanh thản như đang ngủ. Michael vẫn hát. Nước mắt ướt đẫm khuôn mặt người y tá trưởng. Karen vui mừng.

“Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Xin đừng mang ánh nắng của anh đi…”

Kế hoạch chuẩn bị đám tang bị “đập tan”. Ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa… rất nhanh, cô bé hồi phục và được mang về nhà.

Tạp chí Phụ nữ đã đặt tên cho câu chuyện cảm động này là “Phép màu từ bài hát của người anh trai”. Ngay cả y bác sĩ, những người làm khoa học cũng gọi đó là “Phép màu”

Karen cho rằng đó là Phép màu từ tình yêu của Ơn trên

Thông điệp: Đừng bao giờ bỏ cuộc trong cuộc chiến dành lại những người mình yêu thương.

551 total views, no views today

January 8 2016

The Dark Candle – Cây nến bị tắt

A man had a little daughter- an only and much-beloved child. He lived for her- she was his life. So when she became ill and her illness resisted the efforts of the best obtainable physicians, he became like a man possessed, moving heaven and earth to bring about her restoration to health. His best efforts proved unavailing and the child died. The father was totally inconsolable. He became a bitter recluse, shutting himself away from his many friends and refusing every activity that might restore his poise and bring him back to his normal self. But one night he had a dream.

He was in Heaven, and was witnessing a grand pageant of all the little child angels. They were marching in an apparently endless line past the Great White Throne. Every white-robed angelic child carried a candle. He noticed that one child’s candle was not lighted. Then he saw that the child with the dark candle was his own little girl. Rushing to her, while the pageant faltered, he seized her in his arms, caressed her tenderly, and then asked: “How is it, darling that your candle alone is unlighted?” “Father, they often relight it, but your tears always put it out.”

Just then he awoke from his dream. The lesson was crystal clear, and its effects were immediate. From that hour on he was not a recluse, but mingled freely and cheerfully with his former friends and associates. No longer would his darling’s candle be extinguished by his useless tears.

“For You have delivered my soul from death. Have you not kept my feet from falling, That I may walk before God In the LIGHT of the living?”

Dịch:

Một người đàn ông có một cô con gái nhỏ. Tất cả tình yêu thương của mình ông ấy đều dành cho con. Ông ấy sống vì con và đứa con gái duy nhất chính là cuộc sống của ông ấy.

Khi cô bé bị bệnh, một căn bệnh nan y, ông ấy đã đi tìm, ở tất cả những nơi mà ông biết, những bác sĩ tốt nhất để nhờ chữa bệnh cho con. Nhưng tiếc thay, những cố gắng bằng tất cả sức lực và tình yêu thương của ông không được đền đáp, cô bé đã không thể qua khỏi. Mất con, người cha hoàn toàn suy sụp. Ông trở thành một kẻ ẩn dật, tự nhốt mình trong nhà, xa lánh tất cả bạn bè và người thân, khước từ mọi cố gắng động viên an ủi ông của họ. Cho đến một đêm, ông đã có một giấc mơ…

Ông thấy mình ở trên Thiên đường, được tận mắt chứng kiến một cuộc hội ngộ của các thiên thần nhỏ. Mỗi thiên thần nhỏ, trong bộ áo choàng màu trắng, cầm trên tay một ngọn nến được đốt cháy, diễu hành thành hàng và ông thấy họ cứ đi tới đi tới, dường như là vô tận. Ông chăm chú vào một thiên thần nhỏ khi thấy ngọn nến trên tay cô ấy không sáng. Rồi ông kinh ngạc nhận ra đó chính là đứa con gái nhỏ của ông. Vội vã đi về phía cô bé, trong khi đám rước vẫn tiếp tục đi tới, ông đã ôm được con gái trong tay, vuốt ve thân hình mỏng mảnh của cô bé và hỏi: “Tại sao vậy, con gái yêu, tại sao ngọn nến của con lại không sáng?”. “Thưa cha, chúng thường xuyên được châm lại lửa, nhưng rồi lại bị nước mắt của cha dập tắt”.

Người cha tỉnh giấc. Nhưng ông nhớ như in những gì đã diễn ra trong giấc mơ, và ông hiểu ông cần làm gì. Từ giờ phút đó, ông không còn là một kẻ ẩn dật nữa. Ông hòa mình trong cuộc sống giữa mọi người một cách vui vẻ, bên những người bạn xưa và những người họ hàng thân thích. Ông không muốn ánh lửa ngọn nến trên tay đứa con gái yêu thương của mình – một thiên thần bé nhỏ nơi Thiên đường – lại bị tắt vì nước mắt của ông nữa.

Tình yêu không bao giờ mất đi, kể cả khi bị chia ly bởi sự sống và cái chết. Những vui, buồn, việc hay, điều dở của một người sẽ luôn là một phần tác động đến người mà họ yêu thương, cho dù người đó không còn tồn tại trên trái đất này…”

543 total views, 1 views today

January 8 2016

Until death do us apart – Ở bên nhau tới đầu bạc răng long (câu chuyện tiếng Anh cảm động)

When I got home that night as my wife served dinner, I held her hand and said, I’ve got something to tell you. She sat down and ate quietly. Again I observed the hurt in her eyes.  Suddenly I didn’t know how to open my mouth. But I had to let her know what I was thinking. I want a divorce. I raised the topic calmly.

She didn’t seem to be annoyed by my words, instead she asked me softly, why?  I avoided her question. This made her angry. She threw away the chopsticks and shouted at me, you are not a man! That night, we didn’t talk to each other. She was weeping. I knew she wanted to find out what had happened to our marriage. But I could hardly give her a satisfactory answer; she had lost my heart to Jane. I didn’t love her anymore. I just pitied her!

With a deep sense of guilt, I drafted a divorce agreement which stated that she could own our house, our car, and 30% stake of my company.  She glanced at it and then tore it into pieces. The woman who had spent ten years of her life with me had become a stranger. I felt sorry for her wasted time, resources and energy but I could not take back what I had said for I loved Jane so dearly. Finally she cried loudly in front of me, which was what I had expected to see. To me her cry was actually a kind of release. The idea of divorce which had obsessed me for several weeks seemed to be firmer and clearer now.

The next day, I came back home very late and found her writing something at the table. I didn’t have supper but went straight to sleep and fell asleep very fast because I was tired after an eventful day with Jane.  When I woke up, she was still there at the table writing. I just did not care so I turned over and was asleep again.

In the morning she presented her divorce conditions.  She didn’t want anything from me, but needed a month’s notice before the divorce. She requested that in that one month, we both try to live as normal a life as possible. Her reason for this conditions were simple.  Our son had his exams in a month’s time and she didn’t want to disrupt him with our broken marriage.

This was agreeable to me. But she had something more, she asked me to recall how I had carried her into out bridal room on our wedding day.  She requested that every day for the month’s duration I carry her out of our bedroom to the front door ever morning. I thought she was going crazy. Just to make our last days together bearable I accepted her odd request.

I told Jane about my wife’s divorce conditions. She laughed loudly and thought it was absurd. No matter what tricks she applies, she has to face the divorce, she said scornfully.

My wife and I hadn’t had any body contact since my divorce intention was explicitly expressed. So when I carried her out on the first day, we both appeared clumsy. Our son clapped behind us, daddy is holding mommy in his arms. His words brought me a sense of pain. From the bedroom to the sitting room, then to the door, I walked over ten meters with her in my arms. She closed her eyes and said softly; don’t tell our son about the divorce. I nodded, feeling somewhat upset. I put her down outside the door. She went to wait for the bus to work. I drove alone to the office.

On the second day, both of us acted much more easily. She leaned on my chest. I could smell the fragrance of her blouse. I realized that I hadn’t looked at this woman carefully for a long time. I realized she was not young any more. There were fine wrinkles on her face, her hair was graying! Our marriage had taken its toll on her. For a minute I wondered what I had done to her.

On the fourth day, when I lifted her up, I felt a sense of intimacy returning. This was the woman who had given ten years of her life to me.  On the fifth and sixth day, I realized that our sense of intimacy was growing again. I didn’t tell Jane about this. It became easier to carry her as the month slipped by. Perhaps the everyday workout made me stronger.

She was choosing what to wear one morning. She tried on quite a few dresses but could not find a suitable one. Then she sighed, all my dresses have grown bigger. I suddenly realized that she had grown so thin, that was the reason why I could carry her more easily.  Suddenly it hit me. She had buried so much pain and bitterness in her heart. Subconsciously I reached out and touched her head.

Our son came in at the moment and said, Dad, it’s time to carry mom out. To him, seeing his father carrying his mother out had become an essential part of his life. My wife gestured to our son to come closer and hugged him tightly. I turned my face away because I was afraid I might change my mind at this last-minute. I then held her in my arms, walking from the bedroom, through the sitting room, to the hallway. Her hand surrounded my neck softly and naturally. I held her body tightly, it was just like our wedding day.

But her much lighter weight made me sad. On the last day, when I held her in my arms I could hardly move a step. Our son had gone to school. I held her tightly and said, I hadn’t noticed that our life lacked intimacy.  I drove to office and jumped out of the car swiftly without locking the door. I was afraid any delay would make me change my mind.  I walked upstairs. Jane opened the door and I said to her, Sorry, Jane, I do not want the divorce anymore.

She looked at me, astonished, and then touched my forehead. Do you have a fever? She said. I moved her hand off my head. Sorry, Jane, I said, I won’t divorce. My marriage life was boring probably because she and I didn’t value the details of our lives, not because we didn’t love each other anymore. Now I realize that since I carried her into my home on our wedding day I am supposed to hold her until death do us apart.

Jane seemed to suddenly wake up. She gave me a loud slap and then slammed the door and burst into tears. I walked downstairs and drove away.  At the floral shop on the way, I ordered a bouquet of flowers for my wife. The sales girl asked me what to write on the card. I smiled and wrote, “I’ll carry you out every morning until death do us apart”.

That evening I arrived home, flowers in my hands, a smile on my face, I run up stairs, only to find my wife in the bed – dead.

My wife had been fighting cancer for months and I was so busy with Jane to even notice. She knew that she would die soon and she wanted to save me from the whatever negative reaction from our son, in case we push through with the divorce. At least, in the eyes of our son— I’m a loving husband.

Moral: The small details of your lives are what really matter in a relationship. It is not the mansion, the car, property, the money in the bank. These create an environment conducive for happiness but cannot give happiness in themselves. So find time to be your spouse’s friend and do those little things for each other that build intimacy. And have a real happy marriage.

Dịch bởi Huynh ICT

khi tôi trở về nhà tối hôm đó vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm bàn tay cô và nói rằng: “Anh có chuyện muốn nói cho em”. Cô ngồi xuống và ăn trong im lặng. Tôi nhìn được nỗi đau trong đôi mắt của cô. Bỗng nhiên, tôi không biết nói như thế nào. Nhưng tôi phải cho cô biết những gì tôi đang nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi muốn chuyện này diễn ra trong yên bình.
Cô dường như không tức giận với những lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ, tại sao vậy? tôi đã không trả lời, và cô ấy đã tức giận. Cô ném đôi đũa và hét vào mặt tôi rằng tôi không phải là đàn ông! Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô khóc lóc. Tôi biết cô ấy muốn tìm ra cái đã xảy đến với cuộc hôn nhân này. Tôi đã nói với cô ấy một câu trả lời hài lòng rằng trái tim tôi đã dành cho Jane. Tôi không muốn yêu cô nữa. Tôi lấy làm tiếc cho cô!
Vì mục đích này, tôi đã soạn một đơn ly hôn và đồng ý cho cô sở hữu căn nhà cùng với chiếc xe hơi và 30 phần trăm cổ phần của công ti mình. Cô liếc vào tờ đơn đó và xé vụn. Người phụ nữ đã dành 10 năm cuộc đời với tôi đã trở thành một người lạ. Tôi cảm thấy có lỗi cho thời gian cô đã lãng phí nó. Quyền lực và danh vọng cũng không thể lấy lại cái tôi đã nói cho cô rằng tôi yêu Jane rất nhiều. Cuối cùng cô ấy khóc trước mặt tôi, cái mà tôi đã mong đợi được nhìn thấy, đó là một cách để giải tỏa tâm trạng. Ý định ly hôn dằn vặt tôi vài tuần trước và dường như nó vững chắc và rõ ràng hơn bây giờ
Ngày hôm sau, tôi trở về nhà muộn và nhìn thấy cô đang viết thứ gì đó ở trên bàn. Tôi không ăn và vào giường và đi vào giấc ngủ sâu nhanh chóng bởi đã có một ngày tuyệt vời với Jane. Khi tôi thức giậy, cô ấy vẫn ngồi ở cái bàn đó. không quan tâm, tôi trở mình ngủ tiếp.
Vào buổi sáng cô trình bày điều kiện để ly hôn. Cô không muốn điều gì từ tôi, nhưng cần một tháng để báo trước khi ly hôn. Cô yêu cầu rằng trong một tháng này, chúng tôi hãy thử sống như những ngày bình thường. Lý do cho những điều kiện này đơn giản. Vì con trai đang thi trong một tháng này và cô ấy không muốn con bị ảnh hưởng bởi cuộc chia ly này.
Và tôi đồng ý. Nhưng cô nói thêm, cô yêu cầu tôi nhớ lại cách tôi đã bế cô vào phòng cô dâu trong ngày cưới. Cô nói thêm rằng mỗi buổi sáng trong tháng này tôi phải bế cô từ phòng ngủ ra trước cửa. Tôi nghĩ cô ấy bị khùng, nhưng thôi tôi chấp nhận những điều kỳ quặc này cho cô toại nguyện.
Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn mà cô ấy nói. Jane cười lớn và cho rằng thật vô lý và nói một cách khinh bỉ: “Dù gì đi nữa thì thủ đoạn cô ấy áp dụng cũng sẽ phải ly hôn thôi.”
Vợ tôi và tôi đã không có bất kỳ tiếp xúc thân thể từ khi cô biết tôi muốn ly hôn. Vì thế mà khi tôi bế cô trong ngày đầu, cả hai tỏ ra vụng về, Con trai thì vỗ tay ủng hộ khi bố đang bế mẹ trên tay. Những lời nói của con làm tôi có cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa. Tôi đi khoảng mười mét, cô ấy nhắm mắt và nói khẽ, đừng nói cho con về chuyện ly hôn nhé. Tôi gật đầu nhưng cảm giác khó chịu. Tôi đặt cô ngoài cửa để chờ xe bus đi làm. Tôi lái xe một mình tới cơ quan.
Vào ngày thứ hai. Cả hai chúng tôi thực hiện công việc này dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể cảm nhận được mùi hương từ áo khoác của cô. Tôi chợt nhận ra rằng tôi đã không nhìn vào người phụ nữ này đắm đuối từ rất lâu rồi và nhận ra cô không còn trẻ nữa. Mặt cô đã xuất hiện nếp nhăn, tóc đã bạc đi đôi phần! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi tuổi xuân cô ấy. Trong vài phút tôi tự hỏi cái tôi đã làm được cho cô.
Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô lên, tôi cảm thấy cảm giác thân quen trở lại. Đây là người phụ nữ đã giành trọn mười năm cuộc đời với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra cảm giác chúng tôi có vẻ thân mật hơn. Tôi không muốn nói với Jane về việc này, nó thực sự dễ dàng hơn khi bế cô, có lẽ là do luyện tập hàng ngày khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Cô đã chọn cái để mặc vào mỗi buổi sáng. cô thử một vào cái đầm nhưng không tìm thấy cái nào vừa cả. Sau đó cô thở dài, Tất cả cái đầm của cô đã rộng hơn trước. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã gầy đi, đó là lý do tại sao tôi bế cô dễ dàng như vậy. đột nhiên nó đập vào tâm thức tôi. Cô đã chôn giấu nhiều nỗi đau và những cay đắng trong lòng. Theo phản xạ, tôi đưa tay và chạm vào đầu cô.
Con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ rồi. Đối với nó nhìn thấy cha bế mẹ đã trở thành điều quen thuộc trong đời nó. Vợ tôi ra hiệu cho con lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ tôi sẽ thay đổi tâm trạng lúc này. Ngay sau đó, tôi lại bế cô từ phòng ngủ tới sảnh. Tay cô lồng vào cổ tôi thật mềm mại và tự nhiên. Tôi ôm cơ thể cô chặt, nó giống kiểu ngày cưới chúng tôi.
Nhưng dường như cô ấy càng sút cân khiến tôi buồn. Vào ngày cuối cùng khi tôi bế cô trên tay cô tôi cảm thấy khó có thể bước đi. Con trai đã đến trường. Tôi ôm cô thật chặt và nói, tôi đã không nhận ra cuộc sống này thật buồn tẻ nếu chúng ta thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến vằn phòng, nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cửa. Tôi sợ bất cứ sự chậm chễ sẽ làm tôi thay đổi quyết định. Tôi đi lên cầu thang. Jane mở cửa và tôi nói với cô: “xin lỗi, Jane, Anh không muốn ly hôn với cô ấy nữa.”
Cô ấy nhìn tôi ngạc nhiên, sau đó sờ vào chán tôi và hỏi: anh có bị ấm đầu không? Tôi đẩy tay cô ra, Xin lỗi Jane, Anh không muốn ly hôn nữa. Cuộc sống hôn nhân của tôi đã nhàm chán và có lẽ cô ấy và tôi đã không trân trọng những phút giây ở bên nhau chỉ vì chúng tôi không yêu nhau nữa. Bây giờ tôi nhận ra rằng từ khi tôi bế cô ấy vào nhà trong ngày cưới tôi đã hứa phải ở với cô ấy cho tới khi chúng tôi lìa xa cõi đời.
Jane dường như đã thức tỉnh. Cô tặng tôi một cái tát đau khủng khiếp và đóng sầm cửa rồi khóc. Tôi lặng lẽ đi xuống và lái xe đi. Tại một shop hoa, tôi đặt cho vợ một bó hoa. Cô gái bán hàng hỏi tôi hãy viết lời nhăn vào cái thẻ. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em mỗi buổi sáng cho tới khi chúng ta không còn trên cõi đời này nữa”
Tối hôm đó tôi trở về nhà, Với bó hoa trên tay, Tôi nở nụ cười nhẹ rồi chạy lên cầu thang, Và chỉ thấy vợ tôi ở trên giường. Cô ấy đã qua đời!
Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh ung thư vài tháng trước mà lúc đó tôi dành thời gian với Jane nên đã không để ý. Cô ấy đã biết rằng cô sẽ chết sớm, cô muốn cứu tôi khỏi những phản ứng tiêu cực của con trai, trong trường hợp chúng tôi tán thành việc ly hôn. Ít ra, trong con mắt của con trai mình, tôi vẫn là một người chồng yêu mến.

Bài học: Những chi tiết nhỏ ở cuộc sống của bạn trong mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, tiền trong ngân hàng. Những thứ này tạo ra một điều kiện môi trường hạnh phúc chứ nó không thể cho hạnh phúc trong nó. Vì vậy, tìm thời gian để trở thành bạn của vợ bạn và làm những việc nhỏ cho nhau mà xây dựng sự thân mật. Và có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc.

1,047 total views, no views today

November 5 2015

Who is Happy? The Peacock and The Crow – Ai hạnh phúc? con công và quạ

A crow lived in the forest and was absolutely satisfied in life. But one day he saw a swan. “This swan is so white,” he thought, “and I am so black. This swan must be the happiest bird in the world.”

He expressed his thoughts to the swan. “Actually,” the swan replied, “I was feeling that I was the happiest bird around until I saw a parrot, which has two colors. I now think the parrot is the happiest bird in creation.” The crow then approached the parrot. The parrot explained, “I lived a very happy life until I saw a peacock. I have only two colors, but the peacock has multiple colors.”

The crow then visited a peacock in the zoo and saw that hundreds of people had gathered to see him. After the people had left, the crow approached the peacock. “Dear peacock,” the crow said, “you are so beautiful. Every day thousands of people come to see you. When people see me, they immediately shoo me away. I think you are the happiest bird on the planet.”

The peacock replied, “I always thought that I was the most beautiful and happy bird on the planet. But because of my beauty, I am entrapped in this zoo. I have examined the zoo very carefully, and I have realized that the crow is the only bird not kept in a cage. So for past few days I have been thinking that if I were a crow, I could happily roam everywhere.”

That’s our problem too. We make unnecessary comparison with others and become sad. We don’t value what God has given us.  This all leads to the vicious cycle of unhappiness.  Learn to be happy in what you have instead of looking at what you don’t have.   There will always be someone who will have more or less than you have.  Person who is satisfied with what he/she has, is the happiest person in the world.

Dịch bởi HuynhICT

Một con quạ sống trong rừng và rất hài lòng với cuộc sống nó có. Nhưng một ngày nó nhìn thấy một con thiên nga. ” Con thiên nga này rất trắng” nó nghĩ, ” mình thì rất đen”. Con thiên nga này chắc phải là con chim hạnh phúc nhất trên thế giới.
Rồi nó truyền những suy nghĩ của nó tới con thiên nga. “Thực sự” con thiên nga trả lời, ” tôi cảm thấy rằng tôi là một con chim hạnh phúc nhất quanh đây đến khi nhìn thấy một con vẹt. nó có hai màu, Tôi giờ nghĩ rằng con vẹt là con chim hạnh phúc nhất trong sự tiến hóa.” con quạ sau đó đến gần con vẹt. Con vẹt giải thích ” tôi sống một cuộc sống rất hạnh phúc cho tới khi tôi nhìn thấy một con công, tôi chỉ có hai màu, nhưng con công có rất nhiều màu.
Sau đó con quạ thăm một con công trong vườn thú và thấy rằng hàng trăm người đang xúm lại để nhìn nó.
Sau khi mọi người rời khỏi, con quạ tới gần con công “Chào công” con quạ nói. “Bạn thật là đẹp, mọi ngày có hàng nghìn người đến để nhìn bạn. Trái lại khi mọi người nhìn tôi, họ lập tức đuổi tôi ngay. Tôi nghĩ bạn là con chim hạnh phúc nhất trên hành tinh này”
Con công trả lời” tôi luôn luôn nghĩ rằng tôi là đẹp nhất và là con chim hạnh phúc trên hành tinh. Nhưng bởi vì cái đẹp của tôi. Tôi đã bị nhốt trong vườn thú này. Tôi đã được kiểm tra rất cẩn thận, và tôi có thể nhận ra rằng quạ chỉ là loài chim nhưng không bị giam bao giờ. Và những ngày qua, tôi đã nghĩ rằng nếu tôi là một con quạ, tôi có thể tự do bay nhảy mọi nơi”

Đó cũng là vấn đề của chúng ta. Chúng ta tạo ra những so sánh không thực cần thiết với người khác và thành ra buồn phiền. Chúng ta không có thứ mà chúa đã cho chúng ta. Những điều này đều dẫn tới toàn những thất bại bất hạnh. Hãy học trong những thứ bạn có để trở nên hạnh phúc thay vì đi tìm kiếm những cái bạn không có. Cuộc sống sẽ luôn có ai đó, người sẽ có nhiều hoặc ít hơn bạn. Nếu ai đó hài lòng với những thứ họ có sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế giới.

645 total views, 2 views today

November 2 2015

Having best friends – Có những người bạn tốt

A story tells that two friends were walking through the desert. During some point of the journey they had an argument, and one friend slapped the other one in the face.

The one who got slapped was hurt, but without saying anything, wrote in the sand “Today my best friend slapped me in the face”.

They kept on walking until they found an oasis, where they decided to take a bath. The one who had been slapped got stuck in the mire and started drowning, but the friend saved him. After he recovered from the near drowning, he wrote on a stone “Today my best friend saved my life”.

The friend who had slapped and saved his best friend asked him, “After I hurt you, you wrote in the sand and now, you write on a stone, why?” The other friend replied “When someone hurts us we should write it down in sand where winds of forgiveness can erase it away. But, when someone does something good for us, we must engrave it in stone where no wind can ever erase it.”

Moral: Do not value the things you have in your life. But value who you have in your life.

Dịch bởi HuynhICT

Một câu chuyện kể rằng, Hai người bạn đi bộ qua sa mạc, Trong một vài điểm của chuyến đi, họ đã có cuộc cãi nhau, Người bạn này đã tát người kia vào mặt.
Người kia bị tát rất đau. nhưng không nói gì. chỉ viết lên cát rằng: “Hôm nay bạn thân của tôi đã tát tôi vào mặt”.
Họ tiếp tục đi cho tới khi họ tìm thấy một ốc đảo, Và họ quyết định sẽ tắm ở đây. Người bạn bị tát cố cái gậy trong bùn và  bị chết đuối, nhưng may sao người bạn kia cứu anh ấy kịp thời, sau khi hồi phục khỏi cơn chết đuối này, anh ấy viết lên một hòn đá ” Hôm nay bạn tốt của tôi đã cứu tôi”.
Người bạn đã tát và cứu lấy bạn thân mình hỏi người bạn kia rằng ” Sau khi tớ làm đau bạn, bạn viết lên cát, và giờ bạn lại viết lên đá, tại sao vậy?”
Người bạn kia trả lời ” Khi ai đó làm đau chúng ta, chúng ta nên viết nó xuống cát, nơi cơn gió của sự tha thứ có thể tẩy chúng. Nhưng ai đó làm thứ gì đó tốt cho chúng ta, chúng ta sẽ khắc nó vào cát nơi mà không có cơn gió nào có thể tẩy được.

Bài học: Đừng coi trọng những thứ bạn có trong cuộc sống. Nhưng coi trọng người bạn có trong cuộc sống.

676 total views, no views today